Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Thôi


        Nó và anh yêu nhau rất nhiều. Nó dành tất cả mọi thứ nó có cho anh. Gia đình anh cũng coi nó như là con cái trong ra đình. Nó cũng coi họ như người thân. Nó đã rất hạnh phúc vì điều ấy. Cả gia đình anh đều là những người tốt.

Muộn


         Chật vật, long đong, lận đận mãi, 31 tuổi nó mới thành công. Công việc kinh doanh của nó mới bắt đầu làm ăn có lãi. Ngày đầu nó nhận được tiền chuyển từ hợp đồng với đối tác nước ngoài, cũng là ngày nó gặp lại anh. Sao hạnh phúc lại đến với nó dồn dập đến thế.  Ngày nó chính thức bước vào hàng ngũ những doanh nhân thành đạt, cũng là ngày nó gặp lại tình yêu đích thực trong trái tim mình.

Người


           Hồi nhỏ xóm nhà nó có cô Hường cảnh ngộ rất đáng thương. Cô bị chồng bỏ với một đứa con trai thơ dại. Về ở nhà mẹ đẻ. Rồi chồng cũ của cô cũng qua đời trong một cơn bạo bệnh. Cậu con trai cô vì thế chẳng thể trông mong nhờ vả gì vào gia đình bên nội cả. Toàn bộ tài sản của gia đình bố cậu đều do người mẹ kế nắm giữ, và nói sau này sẽ cho đứa con chung của mẹ kế và bố cậu.

Tình


       Suốt ba năm dòng sau khi học xong phổ thông, nó cặm cụi một mình vừa học trung cấp vừa ôn thi đại học. May mắn đã mỉm cười với nó, nó đỗ đại học sau khi vừa tốt nghiệp trung cấp. Khỏi phải nói, nó vui mừng và hạnh phúc vô cùng. Ngày nhập học, nó cũng súng sính trong bộ quần áo mới, sắm sửa đủ các vật dụng tư trang, để chuẩn bị cho một giai đoạn mới đầy tươi đẹp của cuộc đời. Giai đoạn là sinh viên đại học. Ngày nó áo mũ sênh sang dọn đồ vào ký túc, nó đã bắt gặp ánh mắt to và đầy cảm xúc của anh. Anh cũng giống nó, đang súng sính trong bộ quần áo mới đắt tiền nhận phòng ở trong ký túc xá.

Của em


         Em vẫn vậy, khi em buồn thật buồn, em chỉ muốn ở một mình. Tự mình chữa lành vết thương cho chính mình. Nhưng nói thật, những lúc như thế, em cần một vòng tay, một bờ vai, và một người chia sẻ nhất. Dù chẳng bao giờ em thừa nhận điều đó ngay cả với chính bản thân mình.
       Còn anh thì khác với tất cả mọi người trên thế giới. Anh thương em vô tận, anh muốn dùng tình yêu thương của mình sưởi ấm trái tim đang bị tổn thương sâu sắc của em.

Vững


        Ước vọng của con người là vô tận. Ham muốn của con người là vô cùng. Và lòng tham của con người là vô đáy. Nhưng để có được một hạnh phúc tròn trẹn, con người cần phải biết tu tâm diệt dục. Phải biết từ bỏ bớt đi những ham muốn của mình. Lấy những chuẩn mực của đạo đức, luân lý và pháp luật, để tiết chế đi những ham muốn của mình. Thì đó là con đường để hạnh phúc và thành công bền vững nhất.

Dối


        Hải sinh ra và lớn lên trong một gia đình rất nghèo ở  vùng núi cao Hà Giang. Nghe nói bố mẹ Hải cũng là người miền xuôi, di cư lên đó để làm kinh tế. Nhưng cuộc sống chồng chất những khó khăn nơi vùng núi cao hẻo lánh, chẳng giống như những gì bố mẹ Hải từng mơ. Họ phải chật vật lắm mới no nổi bữa rau, bữa cháo qua ngày cho Hải. Đất đai thì nhiều, gia đình Hải sở hữu tới hai héc ta đất nông nghiệp.